function gtag(){dataLayer.push(arguments);} gtag('js', new Date()); gtag('config', 'G-YQPVDZLWNQ');
 

Trung Quốc ngày nay: Toàn dân ɴóɪ ᴅốɪ và tập thể im lặng

Nếu ɴóɪ ᴅốɪ của ĐCSTQ là bản chất cố hữu và không thể thay đổi, thì việc ɴóɪ ᴅốɪ phổ biến trong dân chúng là do nền văn hóa ɴóɪ ᴅốɪ và ᴄʜᴜʏêɴ ᴄʜế của ĐCSTQ tạo thành, có liên quan mật thiết đến môi trường xã hội đặc biệt của Trung Quốc.

ĐCSTQ có thể đứng vững được là dựa vào sự ɢɪả ᴅốɪ, ʜậɴ ᴛʜù ᴠà ᴛʀᴀɴʜ đấᴜ, sự tồn tại của nó vĩnh viễn là mối đᴇ ᴅọᴀ đối với nhân loại. (Tổng hợp)

Tử Cống, một học trò của Khổng Tử, đã từng thỉnh giáo thầy về cách trị quốc. Khổng Tử nói: “Thứ nhất là cho dân có cơm no, áo ấm; thứ hai là quốc gia có quân đội hùng mạnh; thứ ba là có được lòng tin của người dân”.

Tử Cống hỏi: “Nếu buộc phải bỏ một điều thì nên bỏ cái nào trước?”.

Khổng Tử nói: “Bỏ quân đội”.

Tử Cống lại hỏi: “Nếu bỏ một điều nữa thì sao?”.

Khổng Tử trả lời: “Bỏ cơm ăn áo mặc, thà không đủ ăn, nhưng cần phải giữ được chữ tín. Nếu không được người dân tín nhiệm thì nước nhà sớm muộn cũng ᴅɪệᴛ ᴠᴏɴɢ”.

Tất nhiên, ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới cũng có người ɴóɪ ᴅốɪ, nhưng ở hầu hết các quốc gia, cơ chế của toàn xã hội dựa trên cơ sở thành tín, coi trọng chữ tín là vốn liếng mà một người có thể đứng vững lâu dài trong xã hội.

Tuy nhiên, dưới sự ᴛʜốɴɢ ᴛʀị của ĐCSTQ, ở Trung Quốc lời ɴóɪ ᴅốɪ lại trở thành “cái gốc lập quốc”, toàn xã hội dựa vào ɴóɪ ᴅốɪ để chèo chống, ɴóɪ ᴅốɪ trở thành kỹ năng cơ bản để mọi người sinh tồn trong xã hội. Không chỉ người đương quyền ɴóɪ ᴅốɪ liên tục, mà ngay cả dân thường cũng theo phong trào ɴóɪ ᴅốɪ.

Nói cách khác, “văn hóa ɴóɪ ᴅốɪ” không chỉ làm ĐCSTQ thực sự trở thành “Đảng ɴóɪ ᴅốɪ”, mà còn làm người dân Trung Quốc biến thành nhóm “quốc dân ɴóɪ ᴅốɪ” đích thực. Từ đó hình thành một cảnh hiếm thấy là toàn dân ɴóɪ ᴅốɪ.

Mao Trạch Đông

Nếu ɴóɪ ᴅốɪ của ĐCSTQ là bản chất cố hữu và không thể thay đổi, thì việc ɴóɪ ᴅốɪ phổ biến trong dân chúng là do nền văn hóa ɴóɪ ᴅốɪ và ᴄʜᴜʏêɴ ᴄʜế của ĐCSTQ tạo thành, có liên quan mật thiết đến môi trường xã hội đặc biệt của Trung Quốc.

Thói quen ɴóɪ ᴅốɪ của người Trung Quốc trước hết phải được “quy” cho tấm gương đi đầu của ĐCSTQ.

Như có câu nói, “Thượng ʙấᴛ ᴄʜíɴʜ, ʜạ ᴛắᴄ ʟᴏạɴ”. Người ᴄᴀɪ ᴛʀị như thế nào sẽ có người dân như thế. Trong mắt người dân, người ᴛʜốɴɢ ᴛʀị không chỉ là người nắm quyền lực quốc gia, mà còn là hình mẫu đạo đức cho quốc gia.

Ngày nay, ĐCSTQ, lãnh đạo đất nước, đi đầu trong việc ʟừᴀ đảo, khi ɴóɪ ᴅốɪ không thấy xấu hổ, mà còn tự hào, thì tại sao người dân phải xem ɴóɪ ᴅốɪ là việc gì ɢʜê ɢớᴍ! Kết quả là, giới hạn đạo đức giúp người Trung Quốc ướᴄ ᴛʜúᴄ không ɴóɪ ᴅốɪ đã ʙị sụᴘ đổ. Đối với việc ɴóɪ ᴅốɪ, người dân không còn kiêng nể gì.

Tập Cận Bình, Đặng Tiểu Bình

Việc ɴóɪ ᴅốɪ trở thành phổ biến của người dân đại lục cũng bắt nguồn từ sự đᴇ ᴅọᴀ ᴠà ᴅụ ᴅỗ của ĐCSTQ.

Lãnh đạo cấp cao ĐCSTQ không chỉ dẫn đầu thao thao bất tuyệt những lời ɴóɪ ᴅốɪ mà còn một tay ᴄầᴍ ᴅᴀᴏ sắᴄ ʟạɴʜ, một tay cầm chiếc bánh hấp dẫn, liên tục hướng dẫn những người bên dưới nói như thế nào.

Được một lúc, lại ᴄầᴍ ᴄᴏɴ ᴅᴀᴏ lớn trong tay nói với người dân: “Ai trong các người ᴅáᴍ ɴóɪ ᴛʜậᴛ, ᴛᴀ sẽ ᴄʜặᴛ đầᴜ!”.

Một lúc sau, họ lại giơ chiếc bánh ra ᴅụ ᴅỗ người dân: “Chỉ cần nói theo lời ta. Ta nói gì cứ nói theo, ta sẽ thưởng chiếc bánh trên tay”.

Ban đầu, một số người ᴛáᴏ ʙạᴏ nói ra suy nghĩ của mình, ᴛʜậᴍ ᴄʜí ᴛʀᴀɴʜ ᴄãɪ với các quan chức. Kết quả, người nào nhẹ thì ʙị ᴄʜỉ ᴛʀíᴄʜ, ᴄắᴛ ʟươɴɢ, ᴋʜᴀɪ ᴛʀừ, người nặng thì ʙị ᴠàᴏ ᴛù, ᴍấᴛ đầᴜ. Sau khi diễn vở kịch ɢɪếᴛ ɢà ᴅọᴀ ᴋʜỉ vài lần, lập tức sẽ có tác dụng tức thì và hiệu quả rõ rệt.

Mặc dù, ban đầu hầu hết mọi người đều muốn nói sự thật, nhưng rốt cuộc khả năng ᴄʜốɴɢ ᴄự cũng có hạn. Nhìn thấy cảnh này, đành phải nhao nhao làm trái lương tâm, đi theo ĐCSTQ ɴóɪ ᴅốɪ. Kết quả là không những không ai ʙị ᴘʜạᴛ mà còn được thưởng cho việc “nói hay”.

Sau đó, dưới bầu không khí như thế, ngày này qua ngày khác, thói quen đã trở thành tự nhiên, và hầu hết mọi người dần dần không còn muốn nói ra sự thật nữa.

Đối với họ, ɴóɪ ᴅốɪ để tự cứu mình không còn là điều đáng xấu hổ mà là điều dễ hiểu và thông cảm, thậm chí là chính đáng. ɴóɪ ᴅốɪ đã trở thành một ʜàɴʜ ᴠɪ bản năng mà không có ᴄảᴍ ɢɪáᴄ ᴛộɪ ʟỗɪ và không cần lý do.

Chỉ cần nó có lợi cho tôi, tôi không quan tâm đến điều đó. Tôi ᴋʜôɴɢ ᴤợ mọi thứ. Tôi có thể làm theo bất kỳ lời ɴóɪ ᴅốɪ nào và nói một cách bình tĩnh…

Vì vậy, việc dùng lời ɴóɪ ᴅốɪ để đổi lấy lợi ích của bản thân đã trở thành một hiện tượng phổ biến, không chỉ mở miệng là ɴóɪ ᴅốɪ, mà khi ɴóɪ ᴅốɪ còn nghĩ cách làm sao để ʟấᴘ ʟɪếᴍ, ᴄʜᴇ đậʏ lời ɴóɪ ᴅốɪ. Những người nhất quyết nói ra sự thật ʙị họ coi là “ᴋẻ ɴɢᴜ” ᴠà “ᴋẻ ᴍấᴛ ᴛʀí”.

Hơn nữa, một số người cuối cùng còn ʙɪếɴ ᴅị ᴛớɪ ᴛʜậᴛ ɢɪả đɪêɴ đảᴏ, coi ᴅốɪ ᴛʀá là sự thật và sự thật là ᴅốɪ ᴛʀá, thậm chí còn tích cực tham gia vào đàɴ áᴘ số ít những người kiên trì nói sự thật, trở thành những kẻ ᴅốɪ ᴛʀá một cách tự nguyện.

Như nhà triết gia Alexandre Soljenitsyne đã từng nói: “Khi lời ɴóɪ ᴅốɪ trở thành tiêu chuẩn, chính lời ɴóɪ ᴅốɪ đã ʙị ʟừᴀ”. Bởi vì khi mọi thứ đều là ᴅốɪ ᴛʀá thì không còn lời ɴóɪ ᴅốɪ nữa.

Ngày nay, nhiều người không chỉ cùng những người nắm quyền ɴóɪ ᴅốɪ, không chỉ lặp lại một cách thụ động những lời ɴóɪ ᴅốɪ của những người nắm quyền, mà họ còn mở “cửa hàng ɴóɪ ᴅốɪ” của riêng mình. Họ học theo ĐCSTQ và thi nhau xuất bản những lời ɴóɪ ᴅốɪ của chính mình.

Nếu trước đây họ chỉ ʙị ĐCSTQ ʟừᴀ ᴅốɪ, thì bây giờ họ đã bắt đầu dám ʟừᴀ ᴅốɪ “Đảng thân yêu” và đồng bào của họ.

Giống như câu ca dao: Thôn ʟừᴀ xã, xã ʟừᴀ huyện, ʟừᴀ cho đến chính phủ. Bạn ɴóɪ ᴅốɪ, và tôi cũng ɴóɪ ᴅốɪ. Bất cứ khi nào bạn ɴóɪ ᴅốɪ, nó đều được tính.

Khắp các con phố là những quảng cáo ɢɪả ᴛạᴏ, những sản phẩm ɢɪả và kém chất lượng tràn ngập khắp mọi nơi trên thị trường, muôn hình muôn vẻ các trong các doanh nghiệp và những lời hoa mỹ của những kẻ ʟừᴀ đảo — đó chẳng phải đúng là một tuyệt tác!

Cứ như vậy, từ nói thật chuyển sang ɴóɪ ᴅốɪ, từ thụ động ɴóɪ ᴅốɪ sang chủ động ɴóɪ ᴅốɪ, từ lương tâm bất an trở nên thanh thản ɴóɪ ᴅốɪ, từ ʙị kẻ có quyền ʟừᴀ gạt đến lần lượt ʟừᴀ kẻ có quyền và đồng bào của mình. ɴóɪ ᴅốɪ dần phát triển thành thói quen và cách sống của người dân, và trở thành chỗ dựa của xã hội chúng ta.

Theo Viên Bân – Epoch Times

Next Post

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc: 'Tết gần đến nơi rồi, phải lo cho dân nhiều hơn!'

Sun Jan 3 , 2021
 Bên cạnh khắc phục mạnh mẽ hậu quả của bão lũ, Thủ tướng yêu cầu các ᴄấᴘ ủy chính quyền Quảng Nam phải lo cho dân nhiều hơn, không để dân ʙị ảnh hưởng thiên tai chịu cảnh ‘màn trời chiếu đất’ khi tết đã cận kề. Lãnh đạo tỉnh […]